Với một tập truyện và bốn tập thơ. Với sự khiêm nhường, phần nhiều mong, coi thơ mình chỉ giống như chút sắc hương, góp vào cái đa diện, nhiều hương vị, nhan sắc màu trong mảnh “vườn-lớn-thi-ca-đất-nước”, Hậu ly Ngang cùng “Góp xanh mang đến lá” thơ anh, xác minh sự đặn đầy niềm quý yêu địa điểm góc lòng fan đọc.

Bạn đang xem: Thơ hậu cốc ngang

Với một tập truyện và bốn tập thơ. Với việc khiêm nhường, phần nhiều mong, coi thơ mình chỉ y hệt như chút sắc đẹp hương, góp vào chiếc đa diện, đa hương vị, sắc đẹp màu trong mảnh “vườn-lớn-thi-ca-đất-nước”, Hậu cốc Ngang với “Góp xanh mang lại lá” thơ anh, khẳng định sự đặn đầy niềm quý yêu nơi góc lòng người đọc.

*
Với Hậu ly Ngang, tôi tuyệt vời và mang lòng yêu thương người thơ này tự buổi vừa đỗ giải đầu cuộc thi : “Thơ Lục bát” về Tổ quốc với Đạo Pháp, năm 2013.

Thật không thể nghi ngờ gì nữa. “Muốn biết ai đó có thực sự là thi sĩ tốt không? Xin hãy tham khảo đôi bố câu lục bát của họ.” Bởi, lục chén là lửa demo vàng. Là “cửa ải” không dễ vượt qua cho ai đó, cầm cây viết non tay !

Có thể nói, với lục bát. Cùng với Hậu cốc Ngang, nhà thơ này hệt như cánh diều bay trong chiều lộng gió xuất xắc mảnh thuyền tình trôi êm xanh, trôi mải miết trên chiếc chảy giữa đôi bờ đuối tươi với vang động…

Ở cha phía : cõi Trời, cõi Đất cùng cõi Người. Ở hầu hết đối thoại, va đập, dễ dàng thấy, dọc hành trình, Hậu cốc Ngang đã thực sự đốt mình, để rồi, vào đốm cháy bập bùng than lửa, thơ anh là cảm hứng bùng nổ. Là ngữ điệu lung linh. Là thi ảnh, thi liệu, đã thay đổi cái là nó, vẫn khác nó, đã bay cao, bay xa hơn nó. Và, “Nó” vẫn vang lên trong vệt loang, trong cái lay động khác thường.

Với vai trung phong thế luôn luôn biết ơn và thương cảm, vào Mẹ tôi phụ nữ đồng chiêm, (Bài thơ được giải) Hậu cốc Ngang đang mở hết cánh cửa hồn mình nhưng mà xót yêu thương dáng bà mẹ trên mảnh đất đồng chiêm đầy nhọc nhằn, lầm lụi từ phần lớn câu thơ như được đẻ ra trường đoản cú nỗi thắt se, huyết mạch :

Lưng chưa ngả, đêm vẫn tàn

Vốc ngày lên, cạnh tranh nhọc tràn kẽ tay

Hay :

Mùa đi theo nước vơi đầy

Vẹo sườn lưng bạc ánh trăng ốm ngoài sân

Quả tình, hình ảnh người người mẹ vẹo sườn lưng bạc ánh trăng bé ngoài sân kia ngỡ đâu chỉ còn là thơ nữa, mà đây là cả nỗi niềm nặng trĩu sâu, rất khó có ở mẫu cảm, ánh nhìn mà ai đó mang trái tim hời hợt.

Với mẹ là vậy. Với bạn lính thân yêu đang nằm lại nơi chiến trường cô lạnh, Hậu cốc Ngang lại đưa ra lát cắt lấp lánh lung linh ở thơ, sống “Hai bé cù,” để từ điểm sáng này, tín đồ viết dính theo nó mà lại gợi, mà liên tưởng, nhưng mà ngẫm… Về ký ức tươi xanh, về thân phận, về núm thái, nhân tình…

Và, đó là cảnh huống của một đôi bạn lính : “Chúng bản thân níu cỏ nhưng mà xanh/ lớn cùng cây lúa, vại sành, rạ rơm … bây chừ bạn hy sinh, bỏ lại khoảng trời xa trống vắng. “Bỏ khăng lăn lóc phương diện đê/ Bỏ bé cù ném tái cơ vào chiều …” Để, rốt cuộc, “Bạn ơi, đồng chí ta ơi…” mon ngày dài chỉ còn là đáng nhớ trong tiếng than, tiếng nấc, trong trong lòng thi sĩ trước cuộc đời với từng nào thăng trầm, biến cải : “Mày nằm giữ tuổi trẻ con trai/ Tao đầu bạc đãi trắng duy trì hai bé cù …!…”

Là tín đồ lính phủ lên mình “áo trận” từ trong những năm kháng chiến kháng Mỹ, Hậu ly Ngang quê “Kinh kỳ Phố Hiến.” Anh hình thành trên khu đất Thăng Long, Hà Nội. Đi qua tuổi thơ, trải qua trận mạc, rồi bươn trải với thời gian khá lâu năm trên quê hương Bình Thuận. Vào nửa chiều, nắng nóng xế, Hậu cốc Ngang lại buộc mình cùng gia đình, sống, đính bó với khu đất nắng dùng Gòn.

Xem thêm: 8 Quán Bánh Mì Hội An Ngon Và Nổi Tiếng Nhất, Phi Banh Mi, Hội An

Đầu xuân 1999, từ thời điểm cách đây 16 năm, Hậu ly Ngang sẽ cho giới thiệu tập thơ đầu tay “Sau vết chân mình.” Rồi nối tiếp, từ bỏ 2004 cho 2006, hai tập thơ “Lục chén bát hai mùa,” cùng “Đồng dao vỗ cánh” (thơ viết mang lại thiếu nhi) cùng tập truyện ngắn “Nắng mùa thu” đã được xuất bản. Tập thơ “Góp xanh đến lá,” tập sách trang bị năm này, là sự nối dài của cuộc tra cứu mình, của bước phát triển, bước đắp dầy lòng tin yêu của một cây cây bút trước đông đảo công chúng, chúng ta viết.

Trên tía mươi năm vậy bút, với biên độ mở của thời gian, biên độ mở của các trang văn đã đủ độ nhằm chính fan viết mở mắt mà nhìn thấy những gì là vắt nào? Của gian lao, của bi thảm vui? Của chiếc Hay, dòng Đẹp? cái sở trường, sở đoản? Của tấm gương soi mình, dìm diện chân dung chủ yếu mình, trong chiếc nghiệt bổ của công cuộc đãi cát tìm vàng, công cuộc lao động, sáng tạo nghệ thuật.

Một cảm nhận, trước chũm giới bộn bề hiện thực, trên mỗi trang viết, Hậu ly Ngang luôn luôn ý thức tìm đem ở tảng đá cuộc đời, tảng đá lòng anh cái chớp sáng, mẫu cảm rung, loại chất say, loại da diết, đượm nồng qua vía hồn thi sĩ. Một “cái Có” của tín đồ thơ này là khả năng nhập hòa, có tác dụng mờ đi nhãi con giới giữa dòng cụ thể, mẫu nhất niệm, nhằm phía thiên thu ngân lên trong đường nét chảy rộng dài. Hồn thơ này. Lục chén kia, cửa hàng ấy, vẫn dẫn Hậu ly Ngang, dẫn người thơ ấy càng đi, càng đầy đủ sinh lực.

Bởi vậy, cho dù viết về Mẹ. Về bạn. Về Em. Về nỗi “Nhớ Hà Nội, ghi nhớ quê.” hay viết về em bé xíu đánh giầy. Về phần đông đứa trẻ bới rác … Ở phía chú ý nào, thơ Hậu cũng dội lên nỗi trở trăn, se thắt. Trái tim anh dễ muốn manh, vang chấn. Bởi, chiếc hồn nhiên, ngơ ngác, cái tinh tế trong từng câu thơ khi gặp mặt thoáng thiên nhiên, với cái linh, mẫu cảm nắm này : “Rát đồng trời nổi gió hanh/ Run tay thừa nhận cái ước ao manh thay hờ…” Đấy là, lúc nghe đến trong “Chiều quê” : “Chuông chùa tự dưng diết domain authority ngân/ vài ba vuông nắng nhỏ dại níu chân hotline chiều…” Đấy là, khi chạm chán cảnh huống : “ Đất gồng lưng, buổi nổi nênh/ Lại yêu mến cây cũng bấp bênh phận mình…” Đấy là, khi gặp người gội nắng dầm mưa bên trên cánh đồng muối bột trắng : “Bợt tay cào muối thân trời/ chắt lọc lắm, chỉ vừa nồi cơm con …” Đấy là, khi gặp người nông dân trong nhì sương, một nắng nóng : “Oằn lưng dưới vực trên đèo/ Anh ko rũ nổi dòng nghèo khỏi vai…” Đấy là, khi đứng nhìn dáng bà bầu trong chiều quê mịt mùng, xa nhấp lên xuống : “Có khi chị em gánh cơn giông/ Chạy ngang về phía chẳng mong muốn có người…” v.v…

Phải nói, sống nhiều bài xích lục bát, thơ Hậu ly Ngang khá ấn tượng ở rất nhiều câu thơ cô đặc. Thơ nhiều thi liệu. Thơ với hình ảnh lung linh ở tài năng khái quát hóa, “cá thể hóa.” Thơ ấn tượng. Thơ dễ dàng ghim sâu địa điểm cõi lòng ta nhớ. Ví như, khi miêu tả cái trực giác, chiếc ngắm nhìn, anh viết : “Nắng chênh chao giờ đồng hồ chim gù / Cúc quỳ làm mắt em như nhuốm vàng…” Hoặc, lúc viết về “Người đàn bà gánh biển”: “Một vai bầm gánh nỗi mình/ Còn vai tê gánh rạng đông vào bờ…” Hoặc trường đoản cú cảm về bao gồm mình trong nhấn thức, từ bỏ thức : “ Tôi đi tìm kiếm tuổi dại khờ/ Biết đau vẫn cứ làm ngơ cơ mà cười…”

Trong cách chuyển tiếp của thơ, của cuộc đời, tuổi tác, sau 4 tập thơ thứu tự trình làng, rất có thể thấy, thơ “Góp xanh đến lá,” thơ Hậu cốc Ngang đã né đi dòng hồn nhiên, chầm vập. Chiếc ôm đồm, tạo dựng những bức ảnh thuộc về ngoại giới. Thơ đi vào mạch ngầm, thơ của chiều sâu ngẫm ngợi. Ở vệt chìm với lắng sâu này, Hậu cốc Ngang cũng có thể có những câu thơ xứng đáng nhớ, lúc anh chạm chán một “Em nhỏ bé đánh giầy” : “ Đường nai lưng nắng rát mưa trơn/ Oằn sườn lưng tráp gỗ dày dặn hơn phận mình…” Hoặc mọi đêm không ngủ, ngồi độc thoại cùng cảnh vật dụng quanh mình : “ Có khi ngoài rặng tre ngà/ Nghe phải chăng thỏm, tiếng phạt già nút đêm…” Hoặc : “Sao đành mang héo, bỏ tươi/ Để cho môi nở nụ cười đớn đau…” Và, : “Nhúm vài nhúm, hạt bi tráng rơi/ sở hữu gieo xanh những ngọn đồi tương tứ …”

Ở một mảng khác, viết mang đến thiếu nhi, thơ Hậu ly Ngang cũng có thể có riêng một tập. Thơ đem về cho các em một trực giác nhiều có, sinh động. Thơ tươi non, ngộ nghĩnh, thơ gồm từ mẫu gốc, cái cốt lõi tuyệt nhất của hồn thơ.

Với văn xuôi, truyện ngắn của Hậu ly Ngang thường bám chặt những truyện có chuyện. Truyện giàu tình tiết. Truyện lôi cuốn ở sự kiện, làm việc kết cấu và sự việc đặt ra, gợi những suy ngẫm.

Ở “Góp xanh đến lá,” ngơi nghỉ Hậu cốc Ngang, khi đơn vị thơ muốn biến đổi mình, biến hóa hình thức, thể loại, hầu hết mong, khiến cho cái nhiều dạng, đa chiều. Song, bao gồm điều, ở không ít bài thơ từ do, rước ý, mang hình, lấy cái nghĩ là dòng gốc coi trọng, tín đồ đọc cứ ngỡ đang gặp mặt một Hậu ly Ngang như thế nào khác. Nó bặt vệt một miền trời vời vợi ánh trăng sao. Thơ Hậu hốt nhiên cứng. Rời. Và, Tĩnh. Nó giống hệt như bước đi gập ghềnh, buổi cái duyên coi chừng, phút phai nhạt nhan sắc.

Với một tập truyện và bốn tập thơ. Với sự khiêm nhường, phần đa mong, coi thơ mình chỉ giống hệt như chút sắc đẹp hương, góp vào loại đa diện, đa hương vị, sắc đẹp màu trong miếng “vườn-lớn-thi-ca-đất-nước,” Hậu ly Ngang cùng “Góp xanh mang lại lá,” thơ anh, khẳng định sự đặn đầy niềm quý yêu địa điểm góc lòng fan đọc.